Hai tên cao bồi Mỹ đứng ngoài đường nhìn vào trong quán. Một tên nói với bạn:

– Mày có nhìn thấy cái thằng đang ngồi sau bàn đang chơi bài kia không ?

– Thằng nào ? Bốn thằng đang chơi bài kia mà.

– Thằng đang đội nón đó.

– Ai chả đội nón đâu.

– Thì cái thằng đang mặc quần jean đấy.

– Thì thằng nào chẳng mặc quần jean cơ chứ.

– Mày không biết à, nó đó… thằng vừa đưa thuốc lá lên môi đấy đấy.

– Tao không biết, cả bốn thằng điều hút thuốc như nhau cả.

– Khốn kiếp, hôm nay mày làm sao ấy. Xem đây, mày sẽ biết ai…

Vừa dứt câu, hắn liền rút súng ra bắn chết ba tên kia, và bảo:

– Đấy, mày thấy rồi chứ, cái thằng còn lại kia kìa.

– Ờ ờ, thấy rồi… Nhưng nó làm sao chứ ?

– Cái thằng ấy hả, đồ chết bầm… tao ghét nó nhất đời.

Cao bồi Texas

Một đoàn kịch Anh quốc nổi tiếng chuyên về các tác phẩm của Shakespeare sang lưu diễn bên Mỹ. Họ rất thành công ở New York, Philadelphia, Boston, Los Angeles. Bây giờ họ sắp diễn 3 buổi ở Texas, quê hương của những gã cao bồi thô lỗ và kém văn hóa.

Buổi thứ nhất, trước 2.000 gã cao bồi, họ diễn vở Othello. Đến cảnh gay cấn nhất: Othello bóp cổ Desdemona, từ dưới phòng xem, một gã cao bồi kêu lên:

– Hãy tranh thủ làm một cái đã rồi hãy bóp cổ!

Màn sân khấu lập tức hạ xuống. Trưởng đoàn kịch tức giận nói với vị cảnh sát trưởng đến xin lỗi:

– Chúng tôi không diễn nữa! Cái lũ chăn bò dốt nát này không hiểu được thiên tài Shakespeare!

– Thôi, tôi xin ông – cảnh sát trưởng van nài – Ông cứ cho diễn nốt hai buổi đi. Tuy thô lỗ nhưng họ vẫn có nhu cầu văn hóa. Tôi sẽ có mặt ở đây và xin hứa sẽ không để xảy ra vụ việc gì nữa.

Trưởng đoàn kịch xiêu lòng và tối hôm sau, 2.000 gã cao bồi lại đến xem, ngồi hàng ghế đầu là viên cảnh sát trưởng.

Vở diễn là Romeo và Juliet. Hồi một, mọi chuyện ổn cả. Rồi đến cảnh ban công, bằng giọng đầy tình cảm, Rome nói:

– Juliet… Liệu trên đời này có cái gì to lớn, sâu thẳm hơn tình yêu của chúng ta?

Vừa nghe câu đó, viên cảnh sát trưởng đứng phắt dậy, rút hai khẩu colt ra cầm lăm lăm trên tay và quay xuống phòng xem quát:

– Hễ ai nói “Cái đít tao”, tôi bắn bỏ!

Chuyện miền viễn Tây

Một cao bồi về già thường hay thuật chuyện đời mình cho lớp trẻ nghe. Hôm nọ ông cao bồi hồi tưởng:

“Một lần tôi bị 50 người ở bộ lạc Apaki đuổi. Họ toàn có vũ trang, tôi chỉ vỏn vẹn một cây súng. Gay quá tôi bèn lên ngựa bỏ chạy vào một hẻm núi, cứ tưởng lẩn trốn tạm, ai ngờ hẻm núi đó dẫn đến một vách núi cao dựng đứng không còn chỗ nào tiến nữa!”

“Vật thì ông làm sao?”

Ông già kể tiếp:

“Hết cách rồi, tôi định quay lui lại theo con đường cũ, thế nhưng phía đó lại xuất hiện một toán Indian áp sát”

“Vậy là cực kỳ nguy hiểm! Thế rồi ông làm gì?”

“Chà, cái lũ người này cứ muốn người ta phải chết thật hay sao chứ”