Cú điện thoại gọi đến đồn cảnh sát: Alô, có một người điên trốn khỏi trại tâm thần!

– Ông có thể tả hình dáng của người ấy không?

– Trạc 40 tuổi, đầu hói, quần áo sọc, tóc tai bù xù!

– Ông ta bị hói?

– Đúng vậy.

– Thế thì làm sao mà tóc tai bù xù được?

– Thì tôi đã bảo là hắn bị điên mà!

Điên vì đàn bà

Vị giám đốc nhà thương điên dẫn một quan khách tham quan. Chỉ một người nằm trên giường hai tay ôm chặt một con búp bê vào lòng, vị giám đốc giải thích:

– Trước đây ông này yêu một người đàn bà, nhưng bị bà ta bỏ rơi và lấy chồng khác nên y phát điên và cứ tưởng con búp bê là người yêu mình.

Đến một phòng khác, thấy một người điên bị xiềng xích hai tay, đang vùng vẫy bổ đầu vào tường tự tử.

Vị giám đốc lắc đầu nói:

– Còn đây là anh chồng đã lấy bà ta.

Hết điên chưa

Trong một bệnh viện tâm thần, bác sĩ thử kiểm tra trí tuệ một bệnh nhân để cho ra viện. Bác sĩ hỏi:

– Tôi có thể lấy búa đóng đinh vào đầu anh được không?

Bệnh nhân nhanh nhẹn trả lời:

– Ông làm như tôi điên chắc, ông định giết tôi hay sao?

Bác sĩ nghĩ bụng chắc anh này hết điên rồi, có thể ra viện được. Ðể cho chắc bác sĩ hỏi thêm:

– Tại sao như thế lại không được?

Bệnh nhân trả lời:

– Thế nhỡ ông đóng trượt cái đinh, cái búa đập vào đầu tôi thì tôi chết à?

– !!!

Ai tâm thần

Thanh tra y tế đến thăm bệnh viện tâm thần. Ông thấy các bệnh nhân đang chơi trò đánh cờ. Người nghĩ mình là bàn cờ thì quỳ xuống đất để làm bàn cờ. Người thì ngồi suy nghĩ đánh cờ trên lưng anh kia. Còn một người treo mình trên cây để làm bóng đèn. Ông thanh tra nói với giám đốc bệnh viện:

– Những người ở dưới thì không sao, nhưng mà ông phải bảo anh chàng trên cây xuống đi, kẻo rơi xuống thì khổ.

Giám đốc nghĩ một lúc rồi trả lời:

– Cũng đúng, nhưng tôi e làm thế thì… hơi tối.

Ai khôn hơn

Buổi trưa mùa hè tại một bệnh viện tâm thần, vị bác sĩ nọ đi dọc hành lang bắt gặp một bệnh nhân tâm thần vừa đi vừa kéo theo một sợi dây ở đầu được buộc một cái bàn chải. Thỉnh thoảng anh ta dừng lại vuốt ve và lẩm bẩm nói với cái vật kì cục đó. Khi nhìn thấy ông bác sĩ, anh chàng có vẻ rất lúng túng. Thấy lạ, vị bác sĩ hỏi:

– Này, cậu đang làm gì thế?

– Dạ… Em đang kéo cái bàn chải.

– Tốt! Tôi nghĩ là cậu có thể ra viện được rồi.

Nói xong ông bác sĩ hài lòng bỏ đi. Anh chàng vội kéo cái bàn chải vào một góc khuất, vừa vuốt ve nó vừa nói:

– May cho mày! Nếu tao không bảo mày là cái bàn chải thì ông ta đã mang mày lên Nhật Tân rồi.