Peter Judd gia nhập quân đội khi anh 18 tuổi. Trong mấy tháng đầu, người ta huấn luyện anh trở thành người lính giỏi. Anh học môn gì cũng giỏi trừ môn bắn súng. Một hôm, anh và đồng đội tập bắn. Ai cũng bắn tốt ngoại trừ Peter. Anh nhằm mục tiêu bắn chín lần nhưng chẳng trúng được viên nào cả. Viên sĩ quan dạy bắn nói rằng:

“Peter, thật chẳng còn có hy vọng gì ở anh. Thôi đừng bắn phí viên đạn cuối cùng nữa. Ði ra sau tường kia và dùng viên đạn đó mà tự bắn vào mình”.

Peter xấu hổ quá. Anh đi ra sau tường. Một vài giây sau viên sĩ quan và các anh lính trẻ nghe thấy một tiếng súng.

Viên sĩ quan nói: “Trời ơi! Thằng đần độn ấy tự bắn mình thật à?”

Ông lo lắng chạy ra phía sau tường, nhưng Peter vẫn không sao cả.

Anh nói: “Xin lỗi, tôi lại bắn trượt”.

Giải pháp

Vào lúc người thuỷ thủ đến thị trấn thì mọi phòng của khách sạn đã kín chỗ.

– Ông phải còn phòng nào nữa chứ, anh ta khẩn khoản, hoặc chỉ một cái giường thôi, tôi không cần quan tâm là ở đâu.

– À, thực sự là tôi có một phòng đôi mà mới có một người, một anh chàng thuộc lực lượng không quân. – người quản lý nói – Và anh ta sẽ thấy thoải mái nếu được chia đôi tiền phòng. Nhưng nói thật với anh, anh ta ngáy to đến nỗi những người ngủ cũng phòng hồi trước đó phải phàn nàn rất nhiều. Tôi không chắc lắm là nó có thích hợp cho anh không.

– Không vấn đề gì, – người lính thuỷ mệt mỏi nói – tôi sẽ lấy nó.

Sáng ngày hôm sau anh ta xuống ăn sáng với cặp mắt sáng ngời.

– Anh ngủ thế nào rồi? – người quản lý hỏi.

– Chưa bao giờ tốt hơn thế.

Người quản lý rất lấy làm ấn tượng:

– Không vấn đề gì với anh chàng ngáy to đó ư?

– Chả sao cả, tôi làm anh ta phải im miệng ngay.

– Anh làm thế nào?

– Khi tôi vào phòng anh ta đã ở trên giường và ngáy khò khò rồi, tôi đến gần, hôn một cái vào má anh ta và nói “Ngủ ngon nha, cưng”, và anh ta ngồi dậy cả đêm để trông chừng tôi.

Quá xuất sắc

Cháy lớn tại bệnh viện. Sau khi dập tắt đám cháy một lính cứu hỏa báo cáo với chỉ huy:

– Lửa đã bị dập tắt hoàn toàn! Tại tầng hầm chúng tôi cứu được 9 nạn nhân. Đã làm hồi tỉnh được 4, còn 5 người kia rất tiếc đã chết.

Viên chỉ huy nghe xong liền ngất đi. Một lúc sau, tỉnh lại ông ta mới thều thào nói:

– Chúa ơi! Dưới tầng hầm là cái nhà xác của bệnh viện mà.

Chiến tranh

Một chàng trai trẻ bị điều đi lính, hỏi vị sĩ quan quân đội:

– Tại sao họ lại bắt tôi phải đánh nhau với một người ở đất nước khác, một người mà ngay cả mặt anh ta tôi cũng không biết nữa?

Vị sĩ quan nghe xong liền giải thích:

– Họ không buộc anh phải đánh nhau với những người khác… Họ cũng không yêu cầu anh đánh nhau với những người khác. Chỉ đơn giản là họ cho anh mặc quân phục, đưa anh đến một chỗ khác và đặt vào tay anh một khẩu súng. Sau đó họ đưa anh đến chiến trường đối mặt với kẻ thù, người đó cũng có một khẩu súng… rồi họ để anh tự quyết định. Anh có thể không giết họ cơ mà….