Chuyển tới nội dung

Đồ ngoại

Trần Nhuệ sùng bái hàng ngoại một cách kỳ lạ, thật hiếm thấy.

Đôi giầy da nơi chân anh ta là giầy của hãng “Klaus” Tây Đức, mua tận Quảng Châu, giá đắt tới 300 nhân dân tệ. Giầy hơi chật, đi phồng rộp cả chân khiến Trần Nhuệ bước tập tễnh, nhưng vẫn cắn răng chịu đau vì nghĩ đó là giầy da Tây Đức, dù có đau chân đi vẫn sướng. Trên mình Trần Nhuệ khoác chiếc áo vét len Anh thượng hạng. Bạn bè lắc đầu chê áo quá rộng, chẳng khác nào khoác chiếc chăn. Mặc kệ mọi lời bình phẩm, chê bai, Trần Nhuệ chỉ cười nhạt: bọn người này chẳng qua vì ghen tị mà dèm pha. Thử hỏi có mấy ai sắm được áo vét len Anh, mà chỉ có một mình anh ta dành dụm mãi rồi lùng ở chợ đen mới kiếm được. Còn quần ư? Thì chính là loại quần bò thứ xịn hiệu “Apple” của Mỹ chứ đâu như loại quần bò nội rẻ tiền bắt chước hàng ngoại vừa thô vừa xấu. Chiếc quần bò “Apple” (made in USA), Trần Nhuệ phải đổi 10 chiếc quần bò nội với một người bạn. Quần tuy cũ, đít quần tuy đã sờn, có một lỗ thủng nhưng là quần bò Mỹ nên đổi như thế còn rẻ chán. Trên túi áo Trần Nhuệ lúc nào cũng cài chiếc bút máy Parker Mỹ giá 120 nhân dân tệ, hạt gạo đầu ngòi bút bị mòn viết không ra chữ. Nhưng sao, Trần Nhuệ có dùng bút viết gì đâu.

Mọi người khó hiểu nhất, kỳ lạ nhất là không hiểu Trần Nhuệ kiếm được ở đâu bộ tóc giả sản xuất tại Pháp. Đúng vào lúc anh ta đang vắt óc suy nghĩ làm thế nào để cấy da người châu Âu lên thân thể mình thì chuyện bất hạnh xảy ra.

Hôm đó, Trần Nhuệ băng qua đường phố vào giờ cao điểm, vì bộ tóc giả của Pháp che lấp tầm nhìn, chân đi tập tễnh do đôi giầy Tây Đức quá chật, nên bị một chiếc ô tô du lịch đâm ngã và hôn mê.

Được chở vào bệnh viện cấp cứu, vừa tỉnh Trần Nhuệ hỏi ngay:

– Mác gì?

Cô hộ lý ngớ ra không hiểu anh ta tỉnh hay mê.

Thở gấp, Trần Nhuệ nói ngắt quãng khó nhọc:

– Tôi hỏi mác gì, chiếc xe ô tô đâm tôi… mác… gì?

Cô hộ lý kinh ngạc trả lời:

– Mác “Thượng Hải”, thì làm sao?

Trần Nhuệ biến sắc mặt, hai tay nắm chặt thành giường, mắt trợn trừng trừng, rướn người lên, từ cổ họng nấc lên một tiếng rồi ộc ra một đống máu tươi, tắt thở.

Bác sĩ kết luận người bệnh chết không phải vì vết chấn thương mà vì quá xúc động. Anh ta bị xe sản xuất trong nước đâm chết chứ không phải là “xe ngoại”, khiến cho ước mơ sùng ngoại mà suốt cả một đời anh theo đuổi vô cùng gian khổ, tiêu tan trong nháy mắt. Đời bất công quá đỗi như vậy, Trần Nhuệ không thể nào chịu nổi. Anh chết mà mắt vẫn mở trừng trừng.