Chuyển tới nội dung

Mất chồng

Một bà ăn mặc sang trọng bước vào đồn cảnh sát. Viên cảnh sát thường trực hỏi:

– Chào bà, xin hỏi bà đến có việc gì?

– Chào ông. Người ta bảo tôi cần đến gặp các ông vì tôi vừa bị mất… mất… chồng!

– Bà nói sao? Bà bị mất chồng?

– Đúng vậy, thưa ông. Chồng tôi ra khỏi nhà khoảng ba giờ chiều hôm qua và cho tới bây giờ chưa thấy về. Tôi đã gọi điện thoại cho tất cả bạn bè, người quen, họ hàng, cả những nơi mà ông ấy thường hay đến nhưng đều không có…

– Thôi được, xin bà cho biết quý danh. Bà…

– Bà Voay-a-rơ!

– Cảm ơn bà! Như vậy là ông nhà đã bỏ đi!

– Trời ơi, thưa ông cảnh sát, tôi đã phải ngủ qua một đêm thật ghê rợn. Bây giờ tôi lại lo âu và buồn nhớ vô cùng!

– Những điều ấy để nói sau thưa bà. Bây giờ bà hãy tả cho chúng tôi nghe hình dáng của ông nhà!

– Tả hình dáng à? Thú thực là khó cho tôi lắm!

– Nhưng chúng tôi lại cần biết để nhận dạng. Ví dụ ông ấy cao bao nhiêu?

– Cao à? Để khoan… Tôi chịu, không nhớ được chính xác!

– Thì ước lượng vậy. Người dong dỏng, hoặc trung bình, hoặc thấp, hoặc lùn tịt?

– Chắc không phải lùn rồi. Nhưng có lẽ, theo tôi nghĩ, ông ấy là người trung bình.

– Trọng lượng của ông nhà là bao nhiêu kilô?

– Trọng lượng à? Khó đấy. Nhưng mà làm sao tôi biết được, tôi có đem cân ông ấy bao giờ đâu?

– Vậy đó! Ông ta nặng hay nhẹ bà cũng không biết nữa. Thôi được, chắc màu mắt thì bà nhớ chứ? Mắt nâu, mắt đen, hay màu xám?

– Màu mắt thì tất nhiên là tôi nhớ. Mắt ông ta màu hạt dẻ. À mà không phải, có thể là mắt xanh… hay là màu xám hở ông cảnh sát?

– Tôi hỏi bà chớ bà hỏi tôi thì có ích gì?

– Vâng, vâng! Thôi tôi không dám hỏi ông nữa ạ!

– Thôi được. Vậy bà hãy cho biết lúc ra đi ông nhà mặc quần áo màu gì?

– Tất nhiên có mặc quần áo chứ. Nếu tôi nhớ không lầm thì ông ta còn khoác áo ngoài nữa và có thể đội mũ nữa cơ đấy. Nhưng màu thì… tôi không dám chắc! Ông ta có dắt theo con chó.

– Chó thuộc giống gì?

– Loại “Bun-te-ri”, lông màu trắng có đôi chỗ chuyển sang màu xám. Trên lưng có một đám lông đen nhỏ. Nó cân nặng mười bốn phun-tơ rưỡi. Đuôi dài xù và rất đẹp, nhiều màu. Ba chân trắng, còn chân thứ tư đằng sau bên trái, có đốm đen…

– Thôi được, ông nhà…

– Ấy, con chó của tôi chứ…

– Vâng, con chó của bà thì chắc chắn chúng tôi sẽ tìm được!

Truyện hài hước Canada