Chuyển tới nội dung

Nấm độc

Tôi bắt gặp ông giám đốc khi ông từ trong rừng đi ra.

– Anh xem này, tôi đã tìm thấy của quí chưa? Từ đằng xa ông ta đã vui vẻ reo lên – Cây nấm mới tuyệt làm sao! Một vật bất hủ!

– Quả như vậy! – Tôi đáp theo.

– Những chấm đốm mới đáng yêu làm sao! Còn cái tán mới mê ly chứ!

– Vâng quả thật rất đẹp – Tôi khẳng định.

– Một tuyệt tác của thiên nhiên! – Ông giám đốc không ngớt lời ca ngợi – Ông không chúc mừng tôi à?

– Thưa ông giám đốc, tôi xin nhiệt liệt chúc mừng ông – Tôi nói.

– Tôi sẽ nấu nó với váng sữa – ông giám đốc vừa nói thêm vừa nuốt nước bọt – Thôi nhé. Chào tạm biệt.

– Xin chào ông, thưa ông giám đốc.

Cây nấm mà ông giám đốc vừa khoe với tôi là một cây nấm độc, nó có tên là Ðại Hồng Nhung. Nhưng chẳng lẽ lại nói toạc vào mặt ông giám đốc là ông ta nhầm à? Bởi lẽ nếu tôi nói cho ông ta biết điều đó thì ông ta sẽ mất hết thể diện và lại bị cụt hứng. Ðiều đó có thể ảnh hưởng xấu đến việc thăng quan tiến chức của tôi. Bởi vậy cho nên tôi định đánh bài chuồn thì ông giám đốc gọi giật lại:

– Mà này, sao lâu lắm anh chưa đến tôi chơi? Lần này tôi sẽ mời anh món canh nấm!

– Thưa ông, nói chúng tôi không ăn nấm ạ – Tôi hoảng quá bàn nói dối – Vả lại tôi đang bị đau dạ dày nữa.

– Thứ nấm này là món ăn kiêng đấy – ông giám đốc cố gắng thuyết phục – Người ốm có thể cứ yên tâm mà chén nó. Ta đi chứ!

– Thưa ông giám đốc, tôi không thể đi được ạ – Tôi nói gần như khóc – Tôi có một cái hẹn quan trọng.

– Sao? Anh không muốn đến nhà tôi à? – Ông giám đốc cau mày – Tôi có thể giận anh đấy! Mà anh có biết rằng khi ấy thì có chuyện gì xảy đến với anh không?

Ðáng tiếc là tôi biết điều đó quá rõ, bởi vậy tôi đành lẽo đẽo theo ông giám đốc. Ðằng nào thì cũng chẳng có chuyện gì hay ho chờ đợi tôi cả, và tôi rất lấy làm tiếc là đã không đủ can đảm nói ngay cho ông ta biết rằng đây là nấm độc. Bây giờ thì tôi không thể nói ra được nữa : bởi lẽ như thế chẳng hoá ra là trong thâm tâm tôi mong cho ông ấy bị ngộ độc .

… Về tới nhà, ông giám đốc đem thứ nấm đó trộn với váng sữa rồi đem nấu lên, còn tôi thì run như cày sấy và sợ hãi mà chờ đợi xem chuyện gì sẽ xảy ra tiếp.

Sau cùng, ông ta cẩn thận múc món nấm đại hồng nhung ra đĩa, mặt mày hí hửng như đứa trẻ con, còn tôi thì cố nặn ra một nụ cười trên khuôn mặt nhưng trong thâm tâm thì vĩnh biệt với những người ruột thịt.

– Trông đến là thích mắt! Thậm chí ăn cũng thấy tiếc – Ông giám đốc thở dài đưa cho tôi một đĩa thức ăn.

– Ðúng là tiếc thật! – Tôi đáp theo – Hay là chúng ta không nên ăn nữa!

– Cái anh này! Anh không hiểu tôi nói đùa à! Thôi ta ăn nhé! – Ông giám đốc nói bằng một giọng ra lệnh – Nhưng chờ đã, tên La-tinh của nó là gì nhỉ? – Tôi sẽ tra từ điển.

Ông ta đi sang phòng bên và một phút sau quay trở lại, mặt tái nhợt.

– Anh bạn của tôi ơi! Tôi nhầm rồi! Ðây là thứ nấm không ăn được, một loại nấm rất độc gọi là nấm Đại hồng nhung, tên La-tinh của nó là Amnita.

– Ôi, thế mà tôi đã ăn ba thìa mất rồi! – Tôi nói dối.

– Trời! Tôi đã đầu độc anh rồi! – Ông giám đốc hoảng hốt – Thật là tai họa! Mà lại đúng vào lúc tôi được bổ nhiệm làm tổng giám đốc mới gay chứ!

Tôi dỏng tai lên nghe.

– Tổng giám đốc công ty à? Ối… ối… tôi thấy trong người khó chịu quá…

Xe cấp cứu được gọi tới và tiếp theo là việc rửa dạ dày.

Ít lâu sau tôi nghiễm nhiên trở thành trợ lý gần gũi nhất của tổng giám đốc. Nhiệm vụ của tôi là thỉnh thoảng lại phải làm ra vẻ như bị chóng mặt. Còn khi nào tôi lên cơn co giật thì tôi lại được trọng thưởng.

Thế là tôi đã hoàn thành việc thăng quan tiến chức.

Từ đó tôi luôn mang hình cây nấm Đại hồng nhung ở nơi trái tim, và khi nào không có ai bên cạnh thì tôi lại cúi ngắm nhìn bằng con mắt biết ơn cái thân nấm, cái tán của nó có những chấm lốm đốm như nở hoa.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.